Màn đêm tựa như thứ mực đặc sền sệt, nặng nề đổ xuống những dãy núi gập ghềnh hiểm trở của Ba Ngạn khoáng khu.
Cơn gió huyên náo ban ngày dường như cũng nín thở. Chỉ thỉnh thoảng mới có từng đợt âm phong từ sâu trong hầm quặng thổi ra, mang theo mùi lưu huỳnh và rỉ sét, nghẹn ngào lướt qua những tảng đá lởm chởm kỳ dị, cuốn theo vài chiếc lá khô rồi lại rơi rụng, càng làm tăng thêm mấy phần tĩnh mịch chết chóc.
Từng đốm lân hỏa u ám lập lòe nơi cửa hầm sụp đổ và giữa những đống xỉ quặng bỏ hoang, tựa như vô số đôi mắt đang rình mò dòm ngó.
Dưới bóng râm của vách núi cao ngất phía đông Ba Ngạn khoáng khu, một dải vi quang thuần khiết đã xua tan đi bóng tối thâm trầm.

