Logo
Chương 40: Ma hóa vật phẩm

Lúc hoàng hôn, Đỗ Khắc tiếp tục nhóm lửa, đặt phần thịt heo rừng nhỏ ăn dở lên nướng lại cho nóng.

Nướng xong xuôi, Đỗ Khắc dùng trủy thủ cắt một miếng thịt nhỏ, bước đến bên cạnh Vi Vi An, định tiếp tục đút cho nàng ăn.

Mí mắt Vi Vi An khẽ động, dường như cảm nhận được điều gì, vội vàng mở bừng mắt nói: "Ta... ta tự ăn..."

Vi Vi An lúc này giống như một con thỏ con hoảng sợ, dáng vẻ có phần luống cuống.

Khác hẳn với hình tượng nữ kỵ sĩ oai phong ngày thường, nàng lúc này hoàn toàn mang dáng vẻ của một thiếu nữ nhà bên.

Đỗ Khắc hơi gượng gạo gãi đầu, sau đó đưa miếng thịt trong tay cho Vi Vi An. Nàng nhận lấy rồi mới thong thả ăn.

Tiếp đó, Đỗ Khắc cứ vừa dùng trủy thủ xẻo thịt, vừa đưa cho Vi Vi An.

Bầu không khí vô cùng tĩnh lặng, cả hai không ai nói với ai câu nào, Vi Vi An cũng chẳng dám nhìn Đỗ Khắc.

Vi Vi An chú ý đến y phục trên người mình, phát hiện bên trong trống rỗng thì lập tức hiểu ra bản thân sớm đã bị Đỗ Khắc nhìn thấy hết. Trong thoáng chốc, nàng càng thêm thẹn thùng, gò má đỏ bừng như quả táo chín mọng.

Đỗ Khắc lúc này mới nhận ra, Vi Vi An khi khoác giáp và lúc trút bỏ chiến giáp cứ như hai người khác biệt, mang lại cảm giác hoàn toàn trái ngược.

Một lúc sau, Đỗ Khắc định tiếp tục đưa thịt sang, Vi Vi An nhẹ giọng nói: "Ta... ta no rồi, ngươi ăn đi, đa tạ..."

Đỗ Khắc cũng không khách sáo, hắn quả thực đã đói bụng, bấy giờ mới bắt đầu tự ăn.

Vi Vi An khẽ chạm vào lớp thảo dược đắp trên bụng, lại nhìn chân phải đang được nẹp gỗ và bôi thuốc, trong lòng không khỏi trào dâng niềm cảm động.

Tình hình lúc đó nàng rất rõ, trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy mà Đỗ Khắc vẫn cõng nàng, không một mình bỏ chạy, quả thực vô cùng đáng quý.

Nếu không có Đỗ Khắc, Vi Vi An tuyệt đối không thể sống đến tận bây giờ, càng không thể nhận được sự chăm sóc tỉ mỉ đến thế.

Đỗ Khắc thực ra chẳng nghĩ nhiều đến vậy, Vi Vi An có ân với hắn, cho nên hắn phải cứu nàng, chỉ đơn giản thế thôi.

Nếu không nhờ Vi Vi An chém bay đầu song đầu thực nhân ma, Đỗ Khắc cũng chẳng thể thoát thân.

Ăn xong, Đỗ Khắc đi quanh nhổ thêm một ít thảo dược, dùng miệng nhai nát rồi đặt lên một chiếc lá cây to bản, lên tiếng: "Để ta thay thuốc cho ngươi."

"Á... Ta tự làm là được." Vi Vi An lại giật mình như thỏ con, dường như nghĩ đến điều gì, thẹn thùng không xiết.

"Bây giờ ngươi ngồi dậy cũng bất tiện, xương sườn gãy mấy cái, thuốc trên chân cũng cần phải thay, ngươi không với tới được đâu. Cứ nằm đó đi, để ta." Lời nói của Đỗ Khắc vô cùng hợp tình hợp lý, lại mang theo ngữ khí không thể chối từ.

Vi Vi An cũng ngoan ngoãn đến lạ, không hề phản bác mà chỉ khẽ "ừm" một tiếng rồi nằm yên, ngoảnh đầu sang một bên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Đỗ Khắc nhẹ nhàng vén y phục của Vi Vi An lên, đến một vị trí nhất định thì dừng lại, sau đó cẩn thận gạt bỏ phần thảo dược cũ trên bụng, đắp lớp mới lên.

Khi thoa thuốc, ngón tay khó tránh khỏi chạm vào làn da của Vi Vi An.

Đỗ Khắc có thể cảm nhận được cơ thể thiếu nữ đang khẽ run rẩy, nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào khác, đành cắn răng hoàn thành việc đắp thuốc.

Tiếp theo đến lượt chân phải, Đỗ Khắc cẩn thận xắn ống quần của Vi Vi An lên, để lộ ra đôi chân thon dài, trắng nõn nà.

Hắn tháo từng nẹp gỗ ra, nâng chân nàng lên trước mặt, cẩn thận gạt đi lớp thảo dược cũ, dùng nước sạch rửa qua một lần rồi lại đắp thuốc mới lên, cuối cùng lấy nẹp gỗ cố định lại như cũ.Suốt quá trình đó, Vi Vi An không hề lên tiếng, về sau còn nhắm nghiền hai mắt, dường như thẹn thùng không dám nhìn. Hai tay nàng vò chặt góc áo, mười ngón chân đôi lúc lại không kìm được mà co quắp.

Thay thuốc cho Vi Vi An xong, Đỗ Khắc ngồi sang một bên tiếp tục tu hành. Cả hai im lặng không nói, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.

Một lúc lâu sau, Vi Vi An mới cất tiếng hỏi: "Ánh kim quang trên người ngươi lúc trước là chuyện gì vậy?"

Cảnh tượng Đỗ Khắc giao chiến với song đầu thực nhân ma đã lọt vào mắt Vi Vi An, chỉ là lúc đó tình thế cấp bách nên nàng chưa kịp hỏi.

"Là thứ này." Đỗ Khắc giơ tay lên, để lộ chiếc Hoàng Đồng nhẫn trên ngón tay.

"Ngươi vậy mà lại có ma hóa vật phẩm." Vi Vi An kinh ngạc nói.

"Thứ này gọi là ma hóa vật phẩm sao?" Đây là lần đầu tiên Đỗ Khắc nghe thấy cái tên này.

Vi Vi An giải thích: "Ma hóa vật phẩm là đồ vật do vu sư để lại, bên trong ẩn chứa pháp thuật phụ ma, thông thường chỉ có vu sư mới sử dụng được."

"Nhưng ta đâu phải vu sư." Đỗ Khắc nghi hoặc.

Vi Vi An giải thích thêm: "Nếu một người sở hữu tư chất vu sư thì cũng có thể dùng tinh thần lực của bản thân để thúc động ma hóa vật phẩm, phụ thân ta chính là như vậy."

"Phụ thân ngươi... Bá tước đại nhân." Đỗ Khắc sực nhớ ra điều gì đó.

Liên tưởng đến lời kể của ngâm du thi nhân lúc trước, Háp Địch bá tước sở hữu một chiếc Hồng Thủ Sáo có thể khiến người xung quanh đột tử, xem ra Hồng Thủ Sáo đó chính là một ma hóa vật phẩm mang pháp thuật tấn công.

"Hóa ra là vậy. Lẽ ra ta nên nói chuyện này với ngươi sớm hơn, như vậy để ngươi dùng Hoàng Đồng nhẫn đối phó với con thực nhân ma kia sẽ dễ dàng hơn nhiều rồi." Đỗ Khắc nhớ lại trận khổ chiến trước đó, có phần tiếc nuối nói.

Nhưng chuyện cũng đã xảy ra, không còn cách nào vãn hồi.

Vi Vi An lắc đầu: "Vô dụng thôi, ta không dùng được. Ngươi có biết tại sao ta lại khao khát trở thành đại kỵ sĩ đến vậy không?"

"Không phải để trở nên mạnh hơn sao?" Đỗ Khắc hỏi.

"Không chỉ vì trở thành đại kỵ sĩ sẽ mạnh hơn, mà quan trọng nhất là, sau khi tu luyện Cự kình hô hấp pháp đến tầng thứ chín, tinh thần lực của ta sẽ tăng lên đôi chút, đến lúc đó sẽ có được tư chất trở thành vu sư."

"Tinh thần lực của ta cách ngưỡng cửa trở thành vu sư không còn xa nữa." Vi Vi An nói.

Vi Vi An không thể đưa ra một con số chính xác, nhưng Đỗ Khắc liên tưởng đến trải nghiệm của bản thân, thầm đoán ngưỡng cửa này chắc rơi vào khoảng bảy phẩy mấy điểm.

Điểm tinh thần lực của người bình thường là năm, Vi Vi An có lẽ đang ở khoảng bảy, chỉ còn thiếu một chút xíu nữa.

"Ngươi có thể kể thêm về chuyện của vu sư được không? Bá tước đại nhân có phải là một vu sư không?" Đỗ Khắc hỏi.

Từ khi biết đến sự tồn tại của vu sư, trong lòng hắn đã nảy sinh vài phần khao khát.

Sau khi chứng kiến sức mạnh pháp thuật của song đầu thực nhân ma, tâm trạng muốn theo đuổi con đường vu sư của Đỗ Khắc lại càng thêm phần mãnh liệt.

Nếu thế giới này đã tồn tại sức mạnh siêu phàm, mà bản thân lại sở hữu tư chất tương ứng, vậy hắn muốn nắm giữ nguồn sức mạnh ấy, bước lên con đường siêu phàm, thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi của kiếp phàm nhân.

"Phụ thân ta không phải vu sư, chỉ là thời trẻ lão từng làm việc cho một vị vu sư đại nhân nên mới hiểu biết đôi điều. Theo lời phụ thân, chiếc Hồng Thủ Sáo kia chỉ là một vật thí nghiệm mà vị vu sư đại nhân đó không vừa ý, tiện tay ném cho lão làm phần thưởng..."

Vi Vi An sau đó trò chuyện với Đỗ Khắc rất nhiều, chủ đề giữa hai người cũng dần mở rộng, không còn gượng gạo như trước nữa.Đỗ Khắc biết được rằng, trên thế giới này quả thực có vu sư, chỉ là số lượng vô cùng ít ỏi.

Duy La vương quốc nằm ở Phất Lạc Luân Tư đại lục, mà trên khắp Phất Lạc Luân Tư đại lục, vu sư cũng cực kỳ thưa thớt, vô cùng hiếm thấy.

Dù cho có đi chăng nữa, người thường cũng chẳng thể nào tiếp xúc được với họ, lại càng không thể hay biết về sự tồn tại của vu sư.