B!
"Kịch hay bắt đầu rồi!"
Lâm Thánh bước xuống giường, vươn vai giãn gân cốt một chút.
Hắn cũng sắp phải qua đó rồi.
Cùng lúc này, trên quảng trường.
Biết được bản thân vốn là người của Diệp gia ở Bắc Man, lại nhìn thấy sắc mặt chưởng giáo Ôn Ngạo Thiên tím tái như gan heo, Diệp Lưu Phong hưng phấn đến mức chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.
Trên thực tế, hắn cũng thật sự làm như vậy.
"Ha ha ha!"
"Ha ha ha ha ha...!"
"Ha ha ha ha ha ha ha...!"
Nhìn hắn dang rộng hai tay cười uống cuồng vọng, đám đệ tử, phong chủ và trưởng lão vốn đang kinh ngạc trước huyết mạch hắn vừa thức tỉnh, tâm thái bỗng chốc có chút thay đổi.
Mộc Tiên Nhan đứng bên cạnh hắn thì nhíu chặt mày.
"Ngươi sao thế?"
"Sao thế à? Hừ hừ."
Diệp Lưu Phong hít một hơi thật sâu, sau đó thở hắt ra ngụm trọc khí đè nén bấy lâu, hướng về phía chư vị tu sĩ đầy trời mà lớn tiếng nói: "Không nhìn ra sao? Ta đang vui! Ta đang rất sung sướng!!"
"Vạn Thú thánh địa các ngươi ức hiếp ta, sỉ nhục ta, bây giờ ta đã thức tỉnh huyết mạch Diệp gia, các ngươi sợ rồi chứ gì! Không dám động vào ta nữa chứ gì! Ha ha ha ha!"
"Ta uất ức nhẫn nhịn lâu như vậy, bây giờ rốt cuộc không cần phải nhịn nữa! Các ngươi nói xem ta có vui hay không, có sướng hay không?!"
Nhẫn nhịn?
Vạn Thú thánh địa ức hiếp hắn, sỉ nhục hắn sao?
Đám đông lộ vẻ kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ như gió thoảng mây trôi từ phía chân trời xa xa truyền đến.
"Lưu Phong à Ngươi nói có người ức hiếp ngươi, sỉ nhục ngươi, là ai vậy?"
Nhìn về hướng phát ra âm thanh, mọi người liền thấy một nhóm lão giả râu tóc hoa râm, khoác trên mình đạo bào Cửu Long Hồng Vân dành riêng cho Thái thượng trưởng lão đang đứng trên tầng mây.
"Thái thượng trưởng lão! Là các vị Thái thượng trưởng lão!"
"Bình thường bọn họ đều bế quan ở Vạn Yêu mộ địa, không ngờ lại bị dị tượng huyết mạch của Diệp Lưu Phong làm kinh động mà xuất quan!"
"Hình như các vị Thái thượng trưởng lão còn khá mến hắn thì phải..."
Thấy các vị Thái thượng trưởng lão có thái độ tốt với mình như vậy, trong lòng Diệp Lưu Phong lại càng thêm tự tin.
Hắn to gan bước từ sau lưng Mộc Tiên Nhan lên phía trước, khoanh tay nghênh mặt vô cùng ngạo mạn, cười khẩy nói: "Là ai ức hiếp ta, sỉ nhục ta, đường đường là Thái thượng trưởng lão, chẳng lẽ các ngươi lại không biết sao!?"
"Vừa rồi khi ta bị nhắm vào, bị rượt đuổi trốn đến tận đây, sao các ngươi không ló mặt ra?"
"Bây giờ biết thân phận của ta rồi, lại xun xoe sán tới như chó, sao nào, giờ rốt cuộc cũng biết sợ rồi à?"
Lời này vừa thốt ra.
Toàn trường chớp mắt chìm vào tĩnh lặng, đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ!
Mọi người trố mắt ngoác mồm nhìn chằm chằm Diệp Lưu Phong, trong lòng thầm nghĩ sao hắn dám làm như vậy!?
Lại dám công khai sỉ nhục Thái thượng trưởng lão của thánh địa!!?
Có phải vì có chỗ dựa rồi, nên mới dám nói ra những lời trước đây không dám hé răng?
【Điểm Băng Hoại +60!】
"..."
Mộc Tiên Nhan cảm thấy Diệp Lưu Phong lúc này có chút xa lạ.
Nhưng rất nhanh nàng đã phản ứng lại, quát Diệp Lưu Phong: "Ngươi đang nói bậy bạ gì đó! Mau xin lỗi các vị trưởng lão đi!"
"Xin lỗi?"
Diệp Lưu Phong cười gằn một tiếng.
Hắn ngẩng phắt đầu nhìn từng bóng người đang lơ lửng trên không trung, ngọn lửa giận trong lòng bốc thẳng lên tận não.
"Không!! Ta tuyệt đối không xin lỗi!"
"Chẳng lẽ ta cứ phải khúm núm hạ mình, khách khách khí khí nói chuyện với bọn họ sao!? Ngươi nhìn bọn họ xem, kẻ nào kẻ nấy đều cao cao tại thượng, đều đang dùng nửa con mắt nhìn xuống ta!"
"Ta đã sớm ngứa mắt bọn họ rồi!"
"Bây giờ ta đã có chỗ dựa, nếu còn không thể sảng khoái trút hết những bất mãn trong lòng ra, vậy ta sống còn có ý nghĩa gì nữa!"
Giọng nói của hắn như sấm sét gầm vang, chấn động màng nhĩ và tâm trí của tất cả mọi người.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn.
Không ngờ chỉ vừa thức tỉnh huyết mạch Diệp gia, đã khiến hắn bộc lộ bản chất thật sự trong lòng.
【Điểm Băng Hoại +30】
Mộc Tiên Nhan nhíu chặt hàng mày.
Đôi chân nàng theo bản năng lùi về sau nửa bước.
Hành động này vừa vặn lọt vào mắt Diệp Lưu Phong, hắn lập tức phản ứng vô cùng gay gắt.
"Sao vậy Tiên Nhan, vì sao nàng lại lùi bước?"
"Trong toàn bộ thánh địa này, chỉ có nàng là đối xử bình đẳng với ta, cũng chỉ có nàng là tốt với ta..."
Đôi mày liễu của Mộc Tiên Nhan càng nhíu chặt hơn.
"Đủ rồi!"
Gương mặt trắng nõn kiều diễm của nàng đã phủ một tầng sương lạnh: "Diệp Lưu Phong, ngươi nói như vậy, đã từng nghĩ đến cảm nhận của sư tôn ngươi chưa? Ngươi đặt ngài ấy ở vị trí nào!?"
"Sư tôn?"
Diệp Lưu Phong ngẩn người, ngay sau đó cố ý làm ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra mà "ồ" lên một tiếng. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Hải Long Nguyệt đang đứng trên không trung, buông lời mỉa mai: "Thì ra ta vẫn còn sư tôn cơ đấy, ta cứ tưởng bà ta chết rồi chứ."
"Lúc ta rơi vào nguy nan lại chẳng hề đứng ra bảo vệ ta, loại sư tôn như thế này thì cần gì chứ?"
Lời này vừa dứt.
Toàn bộ quảng trường thánh địa chớp mắt bùng nổ một trận xôn xao kinh thiên động địa.
"Mẹ kiếp! Tên Diệp Lưu Phong này thật đáng chết!! Lại dám nói Đại trưởng lão như vậy!"
"Đại trưởng lão là người gần gũi nhất với đệ tử chúng ta, vậy mà hắn dám nói ngài ấy như thế! Thật sự tức chết ta rồi!"
"Thật đau lòng thay cho Đại trưởng lão, ngài ấy đối xử tốt với Diệp Lưu Phong như vậy mà!"
"Đúng thế, vừa rồi còn lén thả hắn ra khỏi đại điện, vì chuyện này mà lát nữa ngài ấy còn phải chịu phạt. Bản thân bất tài chạy trốn không thoát, lại còn trách sư phụ không giúp đỡ đến cùng? Thật nực cười."
"..."
【Điểm Băng Hoại +50】
Nghe những tiếng lên án Diệp Lưu Phong vang dội khắp bốn bề, Đại trưởng lão Thiên Hải Long Nguyệt mím chặt môi.
Nàng vô cùng thất vọng cõi lòng khi nghe Diệp Lưu Phong thốt ra những lời như vậy, nhưng đồng thời cũng rất cảm động khi thấy các đệ tử lên tiếng bênh vực mình.
Bên cạnh nàng.
Ôn Ngạo Thiên chắp tay sau lưng, cố nén ý cười nơi khóe miệng, lạnh lùng lên tiếng: "Khá khen cho ngươi, Diệp Lưu Phong, thì ra bản tính của ngươi lại tồi tệ đến mức này."
"Thánh nữ, ngươi còn chờ gì nữa!? Đã nhận rõ bộ mặt thật của kẻ này rồi, ngươi còn muốn bảo vệ hắn nữa sao!?"
Tất cả mọi người đều dời ánh mắt sang Mộc Tiên Nhan trong bộ bạch y kia.
Trước kia, hình tượng của nàng trong lòng các đệ tử thánh địa vốn hoàn mỹ không tì vết, thuần khiết và xinh đẹp biết bao.
Nhưng nếu nàng vẫn tiếp tục bênh vực cái tên hỗn đản đó, e rằng hình tượng hoàn mỹ của nàng trong lòng vô số đệ tử sẽ lập tức vỡ vụn.
