Chí Tôn đan!!?
Đồng tử Lâm Thánh co rụt lại, trong lòng giật mình kinh hãi!
Trần Nam Chi chỉ có một viên Chí Tôn đan, đó là thứ nàng vô tình có được từ một bí cảnh cách đây mấy trăm năm.
Trong nguyên tác, viên Chí Tôn đan này mãi không có cơ hội sử dụng, cuối cùng nàng tiện tay ném cho Sở Thiên Trạch, giúp hắn thăng liền sáu trọng ở Thiên Thần cảnh.
Chỉ chừng đó thôi đã khiến Trần Nam Chi vô cùng kinh ngạc rồi.
Nếu đổi lại là hắn sử dụng...
Có lẽ sẽ thăng được chừng tám, chín trọng?
Có điều...
Nhưng điều khiến Lâm Thánh bận tâm hơn cả là, tình tiết này hoàn toàn không có trong nguyên tác!
'Xem ra ít nhất vận mệnh của ba người: ta, Sở Thiên Trạch và Trần Nam Chi đều đã bị ta thay đổi!'
Hắn khẽ mỉm cười.
"Sao vậy?" Trần Nam Chi nghi hoặc hỏi.
"Ồ."
Lâm Thánh cười cười, đáp: "Chỉ là đồ nhi cảm thấy có thêm phần thắng nên vui mừng thôi, nhưng mà... sư tôn lại ban đan dược cho ta, người không phải luôn coi trọng nhất hai chữ công bằng sao?"
Xem ra nàng đã biết chuyện bên phía Từ Tĩnh cung.
"Hừ."
Trần Nam Chi đưa mắt nhìn về hướng Thánh Nữ phong, hừ lạnh một tiếng: "Lão yêu bà kia ban cho đồ đệ của mụ một viên Thánh Linh đan, nếu ta không về sớm, e rằng đồ nhi của ta đã phải chịu uất ức rồi."
"Nếu mụ ta đã dám ban đan dược trước, vậy người làm sư phụ như ta tuyệt đối không thể để ngươi bị ức hiếp."
"Đa tạ sư tôn."
Lâm Thánh đón lấy Chí Tôn đan.
Chính vì lựa chọn của hắn đã khiến nàng trở về sớm hơn, từ đó viên đan dược này mới rơi vào tay hắn.
"Vi sư còn phải đi luyện chế Đăng Đế đan, ngươi nghỉ ngơi xong thì mau chóng tiếp tục bế quan đi. Long Văn tiên hương cũng là vật quý giá, lãng phí một canh giờ thôi cũng đã đáng tiếc lắm rồi."
Lời vừa dứt.
Cơ thể Trần Nam Chi lại hóa thành vô số con bướm đỏ rực như lửa, tản ra bay đi bốn phía.
Trong chớp mắt đã biến mất trước mặt hai người.
Thánh Long Nhi tung tăng chạy tới bên cạnh chủ nhân, gương mặt trắng trẻo kiều diễm ngập tràn hưng phấn: "Tốt quá rồi chủ nhân! Có thứ này, ngài lại càng nắm chắc phần thắng!"
"Ừm."
Lâm Thánh mỉm cười.
Hắn vừa nuốt Chí Tôn đan vào miệng, vừa sải bước đi vào trong nhà gỗ.
Thánh Long Nhi ở phía sau thấy vậy, vội vàng khép cửa gỗ lại, rồi tiện tay vơ lấy một nắm lá cây, thổi hóa thành những diệp tinh, xua chúng tản ra canh gác xung quanh nhà gỗ.
Trong nhà gỗ.
【Phát hiện đan dược phẩm chất cao, với cảnh giới hiện tại không thể hấp thu hoàn toàn】
【Hiệu suất hấp thu tối đa: 21%】
【Có muốn tiêu hao 10 điểm Băng Hoại để phá vỡ giới hạn, trực tiếp nâng hiệu suất hấp thu lên 100% không?】
【Điểm Băng Hoại hiện tại: 30】
Lâm Thánh vừa mới nuốt đan dược xuống bụng, trước mặt đã hiện lên dòng thông tin này.
Hắn trợn tròn hai mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh hỉ.
"Không phải chứ, điểm Băng Hoại còn có cả tác dụng này sao?"
Nghĩ kỹ lại thì,
Hệ thống quả thực chưa từng nói điểm Băng Hoại chỉ có thể dùng để thăng cấp cảnh giới!
"Nếu đã vậy thì ta không khách khí nữa... Xác nhận!"
Ngay sát na đó!
Lâm Thánh chợt cảm thấy vạn vật xung quanh chìm vào tĩnh lặng.
Dường như cả vũ trụ đột nhiên trở nên yên ắng, nội tâm hắn hoàn toàn bình thản không chút gợn sóng, tựa như đã đạt đến cảnh giới vô dục vô cầu.
Hắn nhắm hờ đôi mắt, nét mặt hiện lên vẻ bình yên, tường hòa.
Hắn hoàn toàn không hay biết, vô số hạt ánh sáng vàng rực lấp lánh đang tràn ra từ trong cơ thể, tựa như muốn bảo vệ hắn, lấy hắn làm trung tâm xoay thành từng vòng từng vòng.
Dần dần.Những hạt ánh sáng vàng kim lấp lánh bên trong nhà gỗ ngày một nhiều hơn, bắt đầu thẩm thấu ra bên ngoài, cuối cùng lan tỏa ra khắp không gian quanh gian nhà.
"Hửm? Đây là..."
Thánh Long Nhi canh giữ bên ngoài là người phát hiện ra đầu tiên.
Nàng vừa định vươn tay chạm thử vào những hạt ánh sáng này, chợt cảm thấy linh lực xung quanh đang tăng vọt với một tốc độ khó tin!
Cùng lúc đó!
Tựa như nước hồ đục ngầu được gột rửa sạch sẽ, Thánh Long Nhi chợt thấy đầu óc minh mẫn tiệp, cả thân lẫn tâm đều vô cùng thanh tịnh.
Tất thảy ký ức trước đây, bất luận lớn nhỏ, có liên quan hay không, đều đồng loạt ùa về!
Những công pháp trước kia từng hiểu hay chưa thể thấu hiểu, nay cũng dễ dàng lĩnh hội được ngay!
Giống như đang đứng giữa một khu vườn chim hót hoa hương, được ánh nắng ấm áp rực rỡ chiếu rọi, thân tâm khoan khoái, nàng bất giác khẽ nhắm hai mắt lại.
Khóe miệng xinh xắn không kìm được mà cong lên.
Đến khi bừng tỉnh, mở bừng mắt ra lần nữa.
Nàng mới phát hiện những hạt ánh sáng vàng kim đã bao bọc lấy mình thành từng vòng từng vòng. Đưa mắt nhìn quanh, tầm nhìn tới đâu cũng đều phủ đầy những hạt sáng lấp lánh rực rỡ ấy.
Tựa như một đại dương vàng rực!
"Thật lợi hại..."
Thánh Long Nhi chợt nhớ ra, trước kia nàng từng nghe các vị trưởng lão bàn luận ở đại điện Thánh địa rằng, toàn bộ tu sĩ trên thế gian này đều có một thứ hằng ao ước — đốn ngộ!
Trạng thái đó, so với những gì nàng vừa trải qua cơ bản là y hệt nhau.
"Không đúng!"
"Chỉ là chút ánh sáng tản mát ra ngoài thôi đã khiến ta có cảm giác như đốn ngộ rồi, tạo hóa mà chủ nhân tạo ra lần này nhất định không hề đơn giản!"
Cảm giác huyền diệu khó tả lại một lần nữa ập đến.
Thánh Long Nhi đâu muốn bỏ lỡ cơ duyên to lớn mà chủ nhân ban tặng này, lập tức khoanh chân ngồi xuống trước cửa, nhắm chặt hai mắt tĩnh tâm cảm ngộ.
Cùng lúc đó.
Tại Xích Hoàng phong thuộc quyền quản lý của Nhị trưởng lão Trần Nam Chi.
Trần Nam Chi vừa trở về, hai nữ đệ tử da trắng mĩ miều đã vội vã tiến lên đón.
"Sư tôn, Đại trưởng lão lại tới nữa rồi!"
"Bà ấy lại đang ăn vụng đan dược của người đấy!"
Trần Nam Chi khựng bước, sắc mặt cứng đờ, ngay sau đó thân ảnh lập tức biến mất tại chỗ.
Hai nữ đệ tử thấy vậy cũng chẳng lấy làm kinh ngạc, chỉ đồng loạt quay đầu nhìn về phía phòng luyện đan.
"Haizz, Đại trưởng lão đã sắp ba nghìn tuổi rồi, thế mà vẫn như một đứa trẻ."
"Ta thấy cũng tốt mà, giữ được nét ngây thơ hồn nhiên cũng hay."
"Xem ra hai người họ lại sắp đánh nhau một trận rồi."
"Cũng chưa biết chừng..."
Bên trong phòng luyện đan.
Trần Nam Chi cho lui tất cả đệ tử trong phòng ra ngoài, sau đó sa sầm mặt mày, sải bước nhanh tới bên cạnh Tử Kim bảo lô cao ba thước, tiện tay gạt nhẹ một cái.
Khoảnh khắc tiếp theo, tiểu thế giới thiên hỏa bên trong lò luyện đan đã hiển hiện ngay trước mắt.
Nàng nhìn thấy ngọn lửa phượng hoàng vô cùng vô tận, nhìn thấy mặt đất bị thiêu đến đỏ rực.
Lại thấy những viên linh đan vốn dĩ phải được tự do tự tại, bay lượn sảng khoái trong thế giới lửa này, giờ đây lại giống như những tướng sĩ tử trận trên sa trường, trên thân đan sứt mẻ chỗ này một miếng, chỗ kia một góc.
Trên những vết sứt mẻ ấy thậm chí còn hằn lên những dấu răng mờ mờ.
"Đan! Linh đan của ta!"
Bây giờ, những việc có thể khiến Trần Nam Chi cảm thấy đau xót đã không còn nhiều.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy bao nhiêu linh đan bị phá hoại như vậy, nàng vẫn thấy đau lòng khôn xiết.
Khi nàng tiếp tục dời tầm mắt.
Rất nhanh sau đó, nàng đã trông thấy trong biển lửa ngút trời của tiểu thế giới bên trong đan lô, có một con cự long toàn thân bạc trắng, dài cả ngàn trượng đang nằm ngáy khò khò trên mặt đất gồ ghề nhấp nhô.
Bên khóe miệng nó còn đổ nghiêng một bầu rượu hồ lô màu tím to như ngọn núi, dòng thác rượu trong vắt từ miệng hồ lô tuôn trào ra ngoài, dường như vô cùng vô tận."Hừ!"
Chứng kiến cảnh này, Trần Nam Chi hừ lạnh một tiếng: "Được lắm, nếu đã ngủ say trong lò của ta, vừa hay để ta luyện ngươi thành tuyệt thế thần đan, giúp ta đột phá Đại Đế cảnh!!"
