Logo
Chương 8:

"Cửu Long lạp quan chính là đệ nhất kỳ quan trong vũ trụ, không ai biết từ đâu tới, cũng chẳng ai rõ đi về đâu."

"Đạo làm thầy, chính là truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc." Đường Sinh giải thích.

"Người có duyên, có thể nương theo nó mà mở ra một chuyến hành trình huyền diệu."

"Bây giờ dĩ nhiên không còn ở Địa Cầu nữa, mà đã tiến sâu vào tinh không."

Tất cả mọi người đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

"Trạm kế tiếp, Huỳnh Hoặc."

Đường Sinh giơ tay chỉ lên trên, đầu ngón tay vạch qua hư không, tựa như đang vẽ một đường bay vô hình: "Điểm cuối của hành trình là Bắc Đấu."

"Huỳnh Hoặc là gì? Hỏa Tinh sao?" Có người kinh hô.

"Bắc Đấu? Bắc Đấu Thất Tinh ư?"

"Chúng ta... đã ở ngoài vũ trụ rồi sao?!"

"Đạo trưởng, ngài có thể đưa chúng ta trở về không?"

Đám đông ồn ào nhốn nháo, không ít người muốn quay về.

Đường Sinh chỉ buông vài câu đã chặn đứng miệng bọn họ.

"Bần đạo khổ cực chờ đợi năm trăm năm, mới được thấy Cửu Long lạp quan. Một khi đã khởi hành, vũ trụ bao la, không một ai có thể khống chế."

Hắn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lướt qua từng người: "Chư vị, đã lên thuyền thì hãy an tâm ngồi cho vững."

Đám đông nghe vậy liền ngẩn người.

Năm trăm năm trước.

Vị tiên nhân này, vậy mà lại là nhân vật từ thời nhà Minh sao?

Diệp Phàm thầm nhẩm tính trong đầu, niên hiệu Chính Đức? Gia Tĩnh? Hay Vạn Lịch?

Dù là thời nào đi nữa, cũng dư sức làm tổ tông của hắn rồi.

"Các ngươi cũng đừng nản chí."

Đường Sinh dịu giọng đi vài phần, thu lại chút phong thái tiên sư: "Đến Bắc Đấu nỗ lực tu hành, mười mấy năm sau, ắt sẽ có cơ hội trở về."

Chu Nghị nghe vậy, nghiêng đầu nhìn sang Vương Tử Văn, nháy mắt ra hiệu.

Hắn đang sốt ruột thay cho bằng hữu của mình.

"Sao ngươi không bái sư đi?"

Vương Tử Văn nhăn nhó mặt mày, chỉ vào đầu gối mình, làm động tác khuỵu xuống.

Chu Nghị phát hiện Vương Tử Văn căn bản không thể nào quỳ xuống được.

Trong lòng hắn không khỏi cả kinh.

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía vị lão sư kia, ánh mắt lại tăng thêm vài phần kính trọng.

Hắn vốn tưởng tính tình vị lão sư này hiền hòa, hễ có người bái sư là sẽ nhận.

Giờ mới biết, hóa ra không phải bọn họ chọn bái sư, mà là lão sư đã chọn bọn họ.

Đường Sinh thấy bầu không khí đã hòm hòm, bèn hắng giọng một tiếng, giọng điệu trở nên nghiêm nghị.

"Bản tọa có lời nói trước."

"Trên Hỏa Tinh có không ít đại yêu ma trú ngụ, các ngươi nếu rời khỏi quan tài đồng, tuyệt đối không có đường sống."

Không một ai dám nghi ngờ, tất cả đều cảm thấy sống lưng lạnh toát.

"Khi quan tài đồng dừng lại, chỉ cần không rời khỏi nó quá trăm mét, bần đạo sẽ che chở cho các ngươi."

Đường Sinh dần quen với việc lòe người, mở miệng ra là dặn dò bài bản vô cùng trơn tru.

Đám đông nhao nhao gật đầu.

Đợi dặn dò xong xuôi, Đường Sinh mới nhìn về phía Diệp Phàm đang đầy vẻ lo âu.

Diệp Phàm vội vàng nói: "Sư phụ, lúc người phê mệnh cho đồ nhi, câu cuối cùng có nói 'đạo phụ song thân', phụ thân mẫu thân của đồ nhi..."

"Vi sư đã có thể phê mệnh cho ngươi, dĩ nhiên cũng có thể cải mệnh cho ngươi."

Đường Sinh nói chậm lại: "Mọi chuyện đã được an bài ổn thỏa cả rồi."

Hắn đã âm thầm bồi bổ sức khỏe cho phụ thân mẫu thân của Diệp Phàm, đồng thời gửi đi một bức thư.

Tính toán thời gian, chắc cũng sắp tới nơi rồi.

Diệp Phàm nghe vậy, bờ vai đang căng cứng mới dần thả lỏng xuống.

Sau đó hắn lại chú ý tới một chuyện khác, sư phụ không hề ngồi trên đài cao.

Thứ người đang ngồi lên vậy mà lại là một cỗ quan quách, một cỗ quan tài đồng nhỏ, loại thực sự dùng để khâm liệm thi thể.

Mí mắt Diệp Phàm giật giật.

"Sư phụ, cỗ quan tài nhỏ này rõ ràng là vật dụng để khâm liệm thi thể, người làm vậy liệu có..."

Ba chữ "đại bất kính" kia, Diệp Phàm không tiện nói ra miệng.Những người khác cũng nhìn theo ánh mắt Diệp Phàm.

Lúc này bọn họ mới để ý tới.

Nếu trên đời đã có người tu hành, vậy trong cỗ quan tài kia liệu có nhảy ra một con "bánh chưng" ngàn năm nào không?

(Thuật ngữ lóng chỉ cương thi/xác chết vùng lên)

Ngay lập tức, không ít người lùi lại mấy bước "bịch bịch bịch", ai nấy đều hoảng sợ khôn cùng.

Đường Sinh cúi đầu nhìn cỗ quan tài đồng nhỏ xíu dưới mông mình, khóe miệng giật giật.

"Các ngươi vẫn mang tư duy phàm nhân."

Hắn lắc đầu: "Ai nói quan tài thì nhất định phải dùng để chôn người?"

Bàng Bác gãi đầu: "Sư phụ, quan tài không chôn người thì còn để làm gì nữa?"

Đường Sinh liếc hắn một cái.

Trong lòng thầm nghĩ: "Nếu đưa cho ngươi, đương nhiên là để ăn rồi."

Tương lai Bàng Bác chính là nhờ gặm quan tài mà gặm ra được cảnh giới chuẩn đế cơ mà.

Hắn nén cười, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc:

"Quan tài, là nơi ngủ say, là chốn nghỉ ngơi, và càng là pháo đài chiến tranh của cường giả."

"Cường giả ẩn mình trong đó không phải để táng thân, mà là dưỡng thân, nhằm độ qua kiếp nạn, ngày sau xuất thế sẽ càng thêm cường đại."

Đám đông nghe mà nửa hiểu nửa không.

Kẻ nhát gan lại càng thêm sợ hãi.

Một thiếu nữ xinh đẹp rụt rè giơ tay, giọng run rẩy:

"Đại sư, ý ngài là, thứ bên trong... vẫn còn sống?"

"..."

Đường Sinh cạn lời, đành phải nói thẳng: "Bên trong không có gì cả, trống rỗng."

Nói đùa sao.

Nếu bên trong thực sự chôn cất "vị kia", đừng nói là ngồi lên trên, cách xa cả trăm mét hắn đã trượt gối quỳ lạy còn nhanh hơn cả Bàng Bác rồi.

Cỗ quan tài nhỏ dưới mông hắn lúc này, bên trong chỉ chứa đựng một thế giới đổ nát.

Cùng với một thiên kinh văn vô song do Hoang thiên đế phong ấn lại.

Nghe vậy, đám đông mới thở phào nhẹ nhõm.

Bàng Bác vỗ ngực, nhe răng cười: "Đồ nhi còn tưởng sắp được chiêm ngưỡng sư phụ đại hiển thần uy, hàng phục 'bánh chưng' ngàn năm chứ."

Đường Sinh không thèm để ý đến bọn họ nữa.

Hắn dặn dò ba tên đồ đệ tự mình nghiền ngẫm kinh ý, rồi khoanh chân ngồi ngay trên quan tài bắt đầu ngộ đạo.

Với ngộ tính của hắn, dẫu không có bồ đề tử trợ giúp thì vẫn lờ mờ nghe được tiếng tụng kinh văn văng vẳng bên trong cỗ quan tài nhỏ.

Chỉ là hành trình từ Địa Cầu đến Huỳnh Hoặc rất ngắn, mà thời gian để lĩnh ngộ kinh văn lại quá dài, nên hắn không dám chìm đắm sâu vào trong đó.

Ý niệm xoay chuyển, tâm thần hắn chìm vào luân hải.

Bên trong luân hải, khổ hải cuộn trào, mệnh tuyền tuôn trào róc rách, thần kiều vắt ngang hai bờ.

Phía trên mệnh tuyền, một luồng quang ảnh mờ ảo đang dần thành hình.

Theo Già Thiên pháp, tu sĩ đạt tới cảnh giới luân hải đã có thể đúc khí. Đường Sinh quyết định chọn con đường "Nhất Khí Phá Vạn Pháp".

Vấn đề là, bản mệnh khí nên đúc thành hình dáng gì?

Đao? Kiếm? Ấn? Đỉnh? Hay Tháp?

Quá tầm thường.

Trong đầu hắn lóe lên một thứ: Quan quách!

Cứ dựa theo hình dáng cỗ đồng quan này mà đúc, sao chép giống y như đúc!

Dù sao cỗ thanh đồng cự quan này cũng là món táng thân chi khí do một vị đại năng vượt trên cảnh giới tế đạo đích thân đúc ra.

Lò lửa vị kia dùng để đun nước pha trà chính là thời quang lô, một đóa sen bình thường qua tay người điểm hóa cũng lột xác thành Vạn Kiếp Luân Hồi liên.

Bông hoa trồng để ngắm cảnh trở thành hạt giống cội nguồn của hệ thống Hoa Phấn Lộ đời sau, con đường từng đi qua lại hóa thành Luân Hồi Lộ của địa phủ.

Còn Tam Thế đồng quan, lại là bảo vật được người đó vô cùng nghiêm túc luyện chế.

Hai chữ "Luyện chế" đối với vị kia mà nói, đã là quy cách cao nhất rồi.

Cứ thế mà chép theo.

Chép giống y xì đúc.

Cho dù không có được thần vận, nhưng cái phôi thai sờ sờ ra đó, thì có thể yếu đi đâu được?

Đường Sinh áp thần thức lên vách trong của đồng quan, cẩn thận dò xét từng tấc một.

Từ độ nông sâu của từng đường vân, độ cong của mỗi khúc ngoặt, cho đến mảng tối ở từng góc khuất.

Hắn không cố ngộ ra đạo vận bên trong, mà chỉ đơn thuần là ghi nhớ.Giống như chép bài, trước tiên cứ đồ lại hình dáng, sau này từ từ cảm ngộ cũng không muộn.

Đoàn quang ảnh trong luân hải bắt đầu biến đổi hình dạng.

Kéo dài, thu hẹp, các góc cạnh uốn cong, từng đường vân dần hiện rõ.

Một chiếc quan tài đồng nhỏ cỡ lòng bàn tay chậm rãi xoay tròn trong khổ hải, nhịp hô hấp đồng điệu với Tam Thế đồng quan bên ngoài.

Trong đầu Đường Sinh bỗng nảy ra một câu:

"Bản tọa Đường Tam Táng, táng thiên, táng địa, táng cả thần phật."

Bên trong quan tài đồng đã yên tĩnh trở lại, thứ khiến người ta sợ hãi vĩnh viễn luôn là những điều chưa biết.

Được Đường Sinh giải đáp nghi hoặc, nỗi sợ hãi trong lòng mọi người cũng dần tan biến.

Mọi người tụm năm tụm ba tựa lưng vào vách quan tài ngồi xuống, nhỏ giọng suy đoán về tương lai.

Cũng có không ít ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn về phía ba người đang đứng hộ vệ bên cạnh Đường Sinh.

Những người ngồi đây đều chẳng phải kẻ ngốc.

Được cao nhân công nhận, chắc chắn họ sở hữu thiên phú tu hành không hề tầm thường.

Còn bản thân bọn họ, e rằng thiên phú chẳng ra sao cả.

Ngưỡng mộ có, mà không cam lòng cũng có.

Có người siết chặt nắm đấm, thấp giọng lẩm bẩm: "Mệnh ta do ta định, không do trời định", "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây".

"Rầm!"

Cỗ quan tài đồng khổng lồ chấn động kịch liệt.

Tất cả mọi người đồng loạt bị hất tung lên, có người ngã văng ra xa, lăn lộn mấy vòng dưới đáy quan tài.

Ngay sau đó lại là một trận rung lắc dữ dội.

Còn xóc nảy hơn cả tàu lượn siêu tốc, tiếng la hét thất thanh vang lên ầm ĩ khắp bên trong quan tài.

Đường Sinh giơ tay, ống tay áo phất nhẹ, một đạo quang mạc lập tức bao bọc lấy tất cả, ngăn không cho ai va đập vào vách quan tài.

Đợi đến khi mọi thứ hoàn toàn bình lặng, nắp quan tài chợt hé ra một khe hở.

Ánh sáng tràn vào.

Từ khe hở nhìn ra ngoài, đập vào mắt là một vùng đất màu nâu rộng lớn vô bờ bến.

Sâu thẳm, tĩnh lặng như cõi chết.

Không có núi, không có nước, chẳng có ngọn cỏ nào, hoàn toàn không có lấy một tia dấu vết của sự sống.

Đám người Vương Tử Văn không khỏi rùng mình, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Đường Sinh vẫn đang ngồi vững vàng giữa không trung.

"Huỳnh huỳnh hỏa quang, ly ly loạn hoặc."

Đường Sinh đứng dậy, cất giọng không nhanh không chậm:

"Huỳnh Hoặc từ cổ chí kim luôn là điềm báo chẳng lành, dưới lòng đất trấn áp không biết bao nhiêu yêu ma. Chớ có rời khỏi quan tài đồng quá trăm mét, bằng không bần đạo cũng chẳng thể bảo vệ được các ngươi đâu."

Chữ cuối cùng vừa dứt, bóng dáng hắn đã biến mất khỏi quan tài.