Thân hình Liễu Mi Trinh khẽ run lên, biên độ nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.
Phó Vĩnh Phồn trong lòng hiểu rõ, khẽ nói: “Mẫu thân không cần quá mức lo lắng. Dung ca nhi tuy đã mất tích trăm năm, nhưng Mệnh Hồn Đăng trong tộc vẫn luôn sáng, chứng tỏ tính mạng đệ ấy vẫn an toàn. Cách đây không lâu, hài nhi từng dùng bí pháp bói cho nhị đệ một quẻ.”
Liễu Mi Trinh đột ngột ngước mắt, nhìn về phía trưởng tử.
Phó Vĩnh Phồn đón lấy ánh mắt của mẫu thân, ngữ khí chắc chắn mà ôn hòa: “Quẻ tượng chỉ ra — đại cát. Hơn nữa còn lờ mờ mang theo ‘quy tượng’. Mẫu thân, nhị đệ đệ ấy... chắc hẳn sẽ mau chóng trở về thôi.”

