Chứ chẳng phải như chốn này, trời đất như lồng giam, linh khí cạn kiệt như mắc bệnh nan y, tất cả mọi người đều đang dần mục ruỗng trong sự tuyệt vọng.
"Phong chủ!" Phó thủ Thạch Nham sải bước đi tới, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn, "Thiên tượng dị động, lại có người mới bị ném vào rồi! Nhìn động tĩnh này, e rằng số lượng không hề nhỏ!"
Thạch Sùng Khê thu hồi ánh mắt, thản nhiên ra lệnh: "Truyền lệnh xuống, tất cả thị vệ có khả năng chiến đấu, mau theo ta đến Phóng Trục đài."
"Rõ!" Hai mắt Thạch Nham sáng rực lên, "Thế thì tốt quá, Đệ Lục phong chúng ta nằm gần Phóng Trục đài nhất, phen này kiểu gì cũng cướp được mẻ 'cừu béo' đầu tiên!"

