Bên ngoài mật thất.
Tào tộc trưởng, Tào Hương Nhi, Phó Vĩnh Cường cùng đám người Tào gia đứng bên ngoài cấm địa, thần sắc mỗi người một vẻ.
Sắc mặt Đại trưởng lão Tào Đức Mậu âm trầm, thấp giọng nói với Nhị trưởng lão: “Đó là bảo vật Tào gia chúng ta đã gìn giữ suốt mấy ngàn năm, cứ thế dâng cho người ngoài sao...”
Nhị trưởng lão thở dài một tiếng: “Không đưa thì biết làm sao? Vật kia phong ấn ở Tào gia mấy ngàn năm, có ai luyện hóa được đâu? Thay vì để mục nát trong tay, chi bằng đem đổi lấy một ân tình.”

