Bọn họ đang lơ lửng giữa hư không. Dưới chân là vực sâu vô tận không thấy đáy, chỉ có những đốm sáng lấp lánh lập lòe tựa như tinh tú trong đêm đen. Trên đỉnh đầu là vòm trời xám đen chằng chịt vết nứt, từ trong khe nứt hắt ra ánh sáng đỏ sẫm, tựa như nham thạch đang đông cứng.
Giữa hư không lơ lửng vô số tảng cự thạch. Kích thước chúng không đều, nhỏ thì cỡ gian nhà, lớn thì như ngọn núi. Chúng lặng lẽ trôi nổi giữa không trung, có tảng bề mặt nhẵn nhụi như gương, có tảng lỗ chỗ hang hốc, lại có tảng mọc đầy rêu đen. Giữa các tảng đá được kết nối bằng những sợi xích ánh sáng mỏng manh, lập lòe đan xen tựa mạng nhện.
Ở chính giữa hư không là một tòa kiến trúc khổng lồ đang lơ lửng.

