Logo
Chương 304: Hạ Chỉ Ngưng: Tỷ, thật ra ta đã không còn hận hắn nữa. (1)

Sơn trại Đại Trạch Sơn.

Trong màn đêm tịch mịch, tuyết bay lả tả, vô biên vô hạn, đan dệt nên một bức họa mỹ lệ, tựa như những đường vân bạc lấp lánh điểm xuyết trên nền lụa đen tuyền.

Từng cơn gió lạnh rít gào qua tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc giữa chốn rừng thâm u.

Bất chợt, một thân cây nhỏ không chịu nổi sức nặng của lớp tuyết dày đặc, cành gãy lìa, vang lên tiếng “rắc” giòn tan.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng