Nhìn Tử Nhật đang lao tới, Lương Huyền lập tức cảm thấy áp lực tăng gấp bội. Khoảng cách giữa hai người vốn không xa, sự bành trướng của Tử Nhật khiến hắn có cảm giác như một mặt trời thật sự đang giáng xuống mình.
Lương Huyền không dám khinh suất, dốc hết tinh thần, tiên thiên linh khí mênh mông từ trong cơ thể cuồn cuộn tuôn trào. Hắn cầm trường thương, những đóa băng liên vây quanh phía sau trong nháy mắt ngưng tụ thành một đóa băng liên khổng lồ rộng hơn trượng, chắn trước mặt.
“Đi.”
Trường thương trong tay Lương Huyền lóe lên hàn quang, rồi hung hăng đâm về phía Trần Mặc. Đóa băng liên chắn trước mặt cũng ngay lập tức nở rộ, nhụy hoa hướng về phía Trần Mặc, rồi băng liên nổ tung, từng cánh hoa băng như mưa sao băng bắn ra.

