“Vâng.” Huệ Thành cung kính đáp.
Trường Ân lại không đồng ý, nói: “Sư phụ, đệ tử thật sự không muốn rời xa người.”
Lão giả từ trên cây nhảy xuống, lao vào màn sương mù phía sau, chỉ còn một giọng nói nhẹ nhàng vang vọng: “Đi đi, đồ đạc vi sư đã chuẩn bị xong xuôi cho các ngươi rồi, xuống núi đi.”
“Sư phụ…” Trường Ân muốn đuổi theo, nhưng bóng dáng lão giả đã biến mất.

