Logo
Chương 299: Sao không cười nữa? (2)

Nhưng đừng quên, trước khi thi hội hôm nay bắt đầu, chính miệng Lý Mộ Bạch đã chủ động nói rằng: Cuối thu viết về hoa đào mùa xuân thì không cần phải câu nệ ý cảnh. Vậy nên, bài thơ này của Quách Bình hoàn toàn không có nửa điểm tì vết.

Sau phút giây chấn động, biểu cảm của đám thư sinh bắt đầu trở nên đầy ẩn ý.

Tuy bọn họ cũng chẳng ưa gì Quách Bình, nhưng nói cho cùng thì đôi bên không có ân oán gì sâu xa, nhiều nhất cũng chỉ là tâm lý thích xem náo nhiệt mà thôi.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng