Bởi vậy, lúc này bọn chúng vòi vĩnh binh khí từ Đại Lương, rắp tâm muốn làm gì đã rõ như ban ngày. Thế nên, sau khi nghe xong lời này, vẻ mặt thoải mái ban nãy của chúng đại thần đều biến mất tăm, tất cả im bặt như ve sầu mùa đông.
Thịnh Bình đế thấy vậy liền cất tiếng hỏi: “Chư vị ái khanh thấy thế nào?”

