Nắng ấm chan hòa, gió nhẹ hiu hiu.
Cổ Nguyệt Dung vừa tan triều, ngồi trong xe ngựa, tay cầm những vần thơ được chép lại suốt đêm sau khi trở về Tể tướng phủ, cẩn thận đọc.
Miệng nàng còn ngân nga một khúc nhạc không tên, trông vô cùng thảnh thơi, thoải mái.
“Tiểu thư, tâm trạng của người có vẻ tốt quá.”

