Năm Thịnh Bình thứ tám, mùng mười tháng bảy.
Trời sắp rạng đông, đêm tàn ngày tỏ.
Lúc này, Tần Dịch mới vươn mình thức giấc.
Chẳng phải hắn dậy sớm gì cho cam, mà là chiều hôm qua hắn đã cố ép mình uống thật say. Ba năm từ khi xuyên không tới đây, đây là lần đầu tiên hắn say đến bất tỉnh nhân sự, ngay cả nhà Định Quốc công rời đi lúc nào cũng không nhớ rõ.

