Sau khi Tiết Đào hạ lệnh, bầu không khí tại chỗ lập tức trở nên căng như dây đàn.
Đám người đứng xem đều tự giác lùi lại mấy bước, như sợ lát nữa máu sẽ văng trúng mình. Trương Cường thì tiến lên một bước, tay đặt lên chuôi bội đao bên hông, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp ứng cho năm tên kỵ binh kia. Tốt nhất, hắn còn có thể tự tay chém ra một đao, có như vậy mới giải được mối hận trong lòng!
Hơn nữa, trong lòng hắn từ lâu đã tính toán xong xuôi. Chỉ cần lát nữa Tần Dịch dám phản kháng dù chỉ một chút, hắn sẽ lập tức ra tay. Mà cho dù Tần Dịch không phản kháng, hắn cũng sẽ cố ý giở chút thủ đoạn dẫn dắt, để mọi người tưởng rằng Tần Dịch đang chống cự. Dù sao, không có cơ hội thì cũng phải tự tạo cơ hội, thế nào cũng phải giết cho bằng được cái tên đã bôi nhọ thanh danh của hắn. Giờ chỉ còn chờ đám kỵ binh kia động thủ nữa thôi!

