Bên ngoài Tây thành môn của kinh đô, xe ngựa như nước, người đi như nêm.
Bởi đã quá thân thời, mặt trời dần ngả về phía tây, chỉ còn hơn một thời thần nữa là đến giờ đóng cổng thành. Lúc này, người dân ra khỏi thành lác đác vài người, còn người từ ngoài vào thành thì nườm nượp không ngớt.
Tần Dịch đợi một khắc chung thì thấy Ninh Hoàn Ngôn cưỡi tuấn mã trắng phi như bay tới, mái tóc dài buộc cao bay múa trong gió, dáng vẻ vô cùng anh dũng.
“Lên ngựa.”

