Bầu không khí trong phòng dần trở nên ngột ngạt, ép người ta đến mức khó thở.
Trần Quyền quỳ rạp dưới đất, toàn thân run lẩy bẩy không kìm lại được. Nhưng dù sợ hãi đến thế, hắn vẫn không dám bỏ đi mà cứ cắn răng quỳ lì ở cửa. Hôm nay, sống chết gì hắn cũng phải hỏi cho ra lẽ, ít nhất phải biết cha ruột mình là ai!
"Cha con ấy à..."
Người phụ nữ ngồi bên mép giường, giọng điệu bình thản pha lẫn chút ý cười cợt: "...Thật ra là Trần Phàm đấy."

