Đối với những ghi chép của Hách Khuyết, không chỉ Giang Mãn mà những người khác cũng hết sức hiếu kỳ.
Hách Khuyết đã hôn mê lâu như vậy, nối cả phần ghi chép trước và sau lại, ở giữa hẳn phải có một đoạn bỏ trống.
Đoạn trống ấy, theo lẽ thường, vốn chẳng ai bận tâm.
Nhưng dọc đường đi, Hách Khuyết lại luôn thể hiện dáng vẻ nhất nhất nghiêm cẩn, mọi chuyện lớn bé đều ghi lại tường tận.

