Nàng giơ tay ra làm dấu một con số, rồi lại rút về, cười bổ sung: “Khoản này Giang công tử không cần trả.”
Giang Mãn tò mò hỏi: “Vì sao?”
“Bởi vì Giang công tử đã gánh một khoản nợ không nhỏ, lần này đi ra, hẳn là tổn thất nặng nề lắm nhỉ?” Cơ Mộng nheo mắt, khóe môi hơi cong lên, “Nếu ta còn bắt Giang công tử trả nữa, chẳng phải là bỏ đá xuống giếng sao?”
Giang Mãn khá cảm động, nói: “Cơ Mộng tiểu thư quả thật lương thiện.”

