Tống Khánh không hiểu lời Bạch tiên sinh, nhưng hắn có cảm giác sắp xảy ra chuyện.
Nhất là khi nhớ lại những việc trước đó, hắn càng thấy Bạch tiên sinh dường như muốn giết người.
Hắn ngẩng đầu nhìn đối phương, hỏi: “Bạch tiên sinh muốn nhằm vào ông chủ của chúng ta?”
“Cũng không hẳn, nhưng đại khái là thế.” Bạch tiên sinh nhìn Tống Khánh, khóe môi vẫn vương ý cười. “Người ta muốn nhắm tới tuy không phải ông chủ của ngươi, nhưng đạo lữ của hắn thì cũng chẳng khác là bao.

