Cơ Mộng ngồi trước bàn, chậm rãi uống nước.
Ánh dương ngoài cửa sổ xuyên qua cánh cửa khép hờ, hắt vào trong, để lại trên mặt bàn một vệt sáng xiên dài.
Với cuộc sống lúc này, nàng không có lấy nửa lời oán trách.
Ít nhất trong ấm trà sẽ không vô cớ xuất hiện lá trà, trên bàn cũng chẳng còn những chén trà bị rót đầy sẵn.

