“Được lắm… quả thật là một người ngoan độc…”
Trì Bộ Tử vẫn quỳ ở đó, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, càng không dám đoán tâm trạng của đối phương, chỉ nghe thấy tiên nhân này dừng một chút, câu nói như gió bay xuống khiến hắn choáng váng đầu óc:
“Đãng Giang, ra đây gặp bản tôn.”
“Cái gì…”

