Một già một trẻ này từ trắc điện bước ra, đều có cảm giác như vừa thoát chết, mồ hôi lạnh đầm đìa. Nhìn thấy Kiều Văn Lưu đang cười lạnh đón tiếp, bọn họ càng không dám nói nhiều, ngay cả ánh mắt cũng không dám đối diện, đi thẳng đến chủ điện.
Chủ điện sáng rực rỡ.
Lý Chu Ngụy ngự trên ngôi cao, không nói một lời, trong tay mân mê chiếc vòng vàng, lượn lờ qua lại, tựa như một bóng vàng.
Phía dưới đang đứng một người.

