Thanh niên kia chậm rãi dời ánh mắt trở lại, nhìn chằm chằm Diệp Đồ Tế trước mặt, tay chợt siết chặt, bóp nghẹt mọi lời hắn định nói, khóe môi nhếch lên, nhàn nhạt cất tiếng:
“Lã đạo hữu!”
Lã An xem trọn màn kịch này, vẫn luôn đứng một bên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, hiểu rõ Cố Dưu giờ phút này quả thực như một con dã thú phẫn nộ, tuyệt đối không thể đắc tội, liền vội vàng tiến lên, nói:
“Đại chân nhân…”

