“Két…”
Không biết đã qua bao lâu, cửa lớn đại điện chậm rãi khép lại, nhưng cùng lúc đó lại vang lên tiếng bước chân thản nhiên.
Trong chốn sâu thẳm âm u của đại điện chợt dần có động tĩnh. Một đạo sĩ từ trong bóng tối từng bước đi ra, hạc bào ngọc quan, thần sắc bình tĩnh, sau lưng đeo kiếm. Hắn đi đến trước pho tượng bùn, lúc ấy mới từ từ cúi đầu xuống.

