“Nhưng thánh giáo độ hóa vô biên, lại không cấm truyền tiếp, vì thế mới có ba vị đệ tử, ngày ngày sáng sớm lên núi nghe đạo, nửa đêm xuống núi, tụ lại ở phía nam núi để bàn luận, đối chiếu. Lâu dần, bọn họ còn tụ họp thêm mấy vị tục gia tử đệ, cùng nhau nghe đạo, tổng cộng là chín người...”
Người bùn ngừng lại một chút, dường như đang cảm ứng điều gì đó, xác nhận rằng mình nói ra những lời này sẽ không đến mức tan xương nát thịt, lúc ấy mới hạ giọng:
“Chín người ấy... về sau chính là tiền thân của thất tướng thích thổ chi đạo, cũng là tiền thân của kim thích. Chuyển kinh luân này không chỉ ghi lại một đoạn kinh văn khi đó, mà còn ghi lại cả những chuyện năm xưa!”
Đãng Giang khẽ động trong lòng, nói:

