Khi những cảnh tượng bị kéo về phía chân trời, ngưng thành một điểm, vô tận lưu quang cũng từ phía sau Lục Giang Tiên cuồn cuộn ập tới, lao về phía thanh y nam tử nơi chân trời.
Lưu quang nơi đây là vô số cảnh tượng: hoặc là đế băng ư đông, cử thế động loạn; hoặc là thiên khuynh địa động, chúng sinh hữu lệ; hoặc là chân li vẫn lạc, cửu tử phân hợp. Máu và nước mắt của vô số chúng sinh bị kéo thành muôn vạn đường tơ, từ bên cạnh hắn cuồn cuộn chảy qua như sông dài.
Thanh y đạo nhân càng lúc càng gần.
Cho đến khi tất cả những cảnh tượng ấy đều hóa thành một điểm nơi chân trời, ngăn giữa hai người chỉ còn một khoảng trắng mênh mang như nền vải vẽ.

