Chương 402. Dạy Thương Cho Ngây Ngốc
Mặt trời chói chang, trời xanh không mây, trên đường phố bên ngoài Hắc Nha, bốn phía đều là công tượng, gõ gõ đập đập chữa trị chiến tổn ngày hôm qua.
Dạ Kinh Đường tung người xuống ngựa ở trước cửa, sau đó có không ít nha môn tổng bộ qua chúc mừng, mở miệng một tiếng 'Dạ đại nhân', thậm chí còn có người quen ở tổng bộ nói đùa kêu là 'Điểu đại nhân'.
Dạ Kinh Đường tuổi chừng hai mươi, bây giờ trực tiếp trở thành người đứng số hai, nếu đổi lại là những người khác thì chắc chắn sẽ bị coi như là tiểu bạch kiểm Tĩnh Vương nuôi.

