Chương 866. Đối Chứng
“Thuở nhỏ, ta lớn lên ở chư bộ Tây Hải. Sau khi Vương Đình giải tán, các bộ lạc gặp tai họa lần đó không phải do ta dẫn quân viện trợ sao? Ta đã bao giờ đòi hỏi một văn tiền chưa? Ta không làm hại bất kỳ kẻ nào trong các ngươi, còn giúp đỡ nhiều nữa, chỉ vì các ngươi nộp thuế ta không nộp nên ta là kẻ có tội? Không muốn nộp thuế, các ngươi không tự mình đi nói chuyện riêng, ta còn phải giúp các ngươi đi nói chuyện hay sao?”
Chưa nói lời này của Tư Mã Việt xé rách da mặt thật đúng là có lý có căn cứ, phía sau tộc trưởng còn vô số miệng đang chờ được cho ăn. Nếu nghĩ khác đi, Bắc Lương lén lút đưa ra điều kiện này, bọn họ có thể quỳ gối nhanh hơn Tư Mã Việt.

