Trầm Linh Tuyết khoanh tay trước ngực, thản nhiên nói: “Rõ ràng ngươi sống cũng chẳng sung sướng gì, lúc nào cũng sắp phải rủi ro linh tính mất khống chế nhưng lại không chịu được khi thấy người khác khổ.”
Triệu Hạo hơi ngại nhưng vẫn cứng miệng: “Ngươi thì không thế chắc? Vừa rồi lúc hầm gà, ngươi cũng phản đối còn gì.”
“Ta phản đối là vì ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, không biết quỷ dị đang nơi đâu, phải thận trọng, không được ăn đồ của người ngoài, còn nữa, đối với họ mà nói mặc dù gà rất quý nhưng cũng không đến mức cả nhà chỉ trông vào một con gà đẻ trứng.
Dù thôn Hắc Thủy là sơn thôn, xa xôi hẻo lánh nhưng tài nguyên nơi này chẳng ít chút nào, người trong thôn gần núi thì sống dựa vào núi, gần sông thì sống dựa vào sông, cứ nói đến gà thôi, không biết trong núi có bao nhiêu gà rừng đâu, gần như người người nhà nhà đều nuôi, thậm chí còn bán cả vào thành phố, thành lập nên thương hiệu có tiếng, chuyên bán gà rừng.

