Trầm Linh Tuyết gặng hỏi không được gì, đành gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Không ngờ Vương Phú Quý nói xong cũng không rời đi ngay, ngược lại có vẻ do dự muốn nói điều gì đó.
“Còn có chuyện gì sao?” Trầm Linh Tuyết hỏi.
Vương Phú Quý gãi đầu, ngại ngùng nói: “Cũng không có việc gì, ta chỉ muốn hỏi một chút, giường của nhà ta đâu rồi? Cái đó, các ngươi đừng hiểu lầm, không phải ta nói các ngươi trộm giường, ta chỉ là…chỉ là…”

