“Không... không rõ, hôm qua sau khi đi ngủ, phó đội trưởng Bạch vẫn không tỉnh lại, dù cho bọn ta gọi thế nào hắn ta cũng không tỉnh dậy, không biết hắn ta vào mộng cảnh từ bao giờ!”
Sắc mặt Vương Đức Hải đột nhiên trở nên khó coi, bởi vì theo suy đoán của Phương Hưu, mộng yểm cực kỳ gian xảo, chỉ khi hắn ta cho rằng mình đủ năng lực đối phó với Bạch Tề thì hắn ta mới kéo Bạch Tề vào mộng cảnh.
Bây giờ Bạch Tề bị kéo vào mộng rồi, nói không chừng mộng yểm đã lớn mạnh đến mức có thể đối phó được với Bạch Tề.
“Bây giờ Bạch Tề đang ở đâu, mau dẫn ta đi xem.” Vương Đức Hải nói xong thì vội vàng bảo Phương Hưu: “Phương Hưu, tình hình bây giờ nghiêm trọng thế nào ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, ngươi đừng vì ân oán cá nhân mà không màng đại cục.”

