Người đàn ông mặt sẹo bên cạnh cũng bị vậy, hai người đều bị đâm xuyên, sau đó máu toàn thân không ngừng chảy ra ngoài, tất cả chảy hết về phía Mã Văn Bân.
“Hội trưởng, ngươi!” Mắt hai người như bị nứt ra.
Mã Văn Bân cười: “Các ngươi không thể trách ta, muốn trách thì trách Phương Hưu đi, đúng như lời hắn nói, nếu cứ bảo vệ hai phế vật như các ngươi, vậy người chết chắc chắn là ta, chi bằng đưa máu của các ngươi cho ta, để ta có thể thả lỏng tay chân, báo thù cho các ngươi. Còn câu lạc bộ Quang Minh à? Ngại quá, chỉ cần ta sống, câu lạc bộ Quang Minh mới tồn tại mãi mãi.”
Lúc nói chuyện, lồng máu biến mất để lộ ra Mã Văn Bân cả người toàn máu, và cả hai thuộc hạ nằm thoi thóp dưới đất.

