“Không thành vấn đề.” Dương Minh gật đầu, sắc mặt hắn ta ngay lập tức cứng ngắc: “Sao ngươi biết quỷ khí ta sở hữu là giày thêu?”
Phương Hưu thản nhiên liếc Dương Minh một cái rồi bình tĩnh nói: “Ta cảm nhật được thôi.
Nhớ cho kỹ, ngươi nhất định phải mang giày thêu, phải giành giật từng giây từng phút, nếu ngươi ngại bị bẽ mặt thì đợi sau khi rời khỏi cục điều tra hẵng mang vào.”
Dương Minh: “...”

