“Ngươi… Ngươi muốn làm gì!”
Triệu Hạo thèm nhỏ dãi đi về phía mộng yểm, ngọn lửa màu đen trên người hắn ta đang tắt dần, điều này chứng minh nỗi sợ của hắn ta đang biến mất.
“He he, phi phi… “ Triệu Hạo không ngừng phát ra tiếng cười lưu manh, vẻ mặt rất hèn hạ.
“Rốt cuộc là ngươi đã làm gì hắn!” Mộng yểm trợn to mắt nhìn Phương Hưu, trong tay từng ngọn lửa sợ hãi xuất hiện và đập về phía Triệu Hạo.

