Logo
Chương 3046: Nếu ta cúi đầu, ta là chó

“Cho ta một trăm năm!”

Lữ Thiếu Khanh hậm hực lấy linh thạch ra, vừa đưa cho nữ nhân vừa lầm bầm chửi rủa: “Thái độ phục vụ của ngươi không thể tốt hơn chút sao?”

“Ta đã trả linh thạch rồi, có chút đạo đức nghề nghiệp được không hả?” Một năm năm trăm triệu, một trăm năm là năm mươi tỷ.

Nếu là trước kia, Lữ Thiếu Khanh chắc chắn sẽ đau lòng đến phát khóc.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng