Mười năm thoáng chốc trôi qua.
Tiêu Y ôm tiểu Hắc, lén lút ngồi xổm ngoài viện.
Đại Bạch nằm phục sau lưng Tiêu Y, trên mặt ửng hồng, nhỏ giọng nói với nàng: “Làm vậy không ổn đâu, mất mặt lắm.”
“Chúng ta có phải ăn trộm đâu, cần gì phải thế này?”
Mười năm thoáng chốc trôi qua.
Tiêu Y ôm tiểu Hắc, lén lút ngồi xổm ngoài viện.
Đại Bạch nằm phục sau lưng Tiêu Y, trên mặt ửng hồng, nhỏ giọng nói với nàng: “Làm vậy không ổn đâu, mất mặt lắm.”
“Chúng ta có phải ăn trộm đâu, cần gì phải thế này?”