Trong giọng nói của Lữ Thiếu Khanh tràn ngập lửa giận, chỉ nghe thôi cũng đã có thể hình dung ra dáng vẻ nổi đóa của hắn.
Tiêu Y rụt cổ, thè lưỡi, “Quả nhiên là có tật cáu gắt khi mới tỉnh ngủ.”
“May quá, may quá...”
Quản Vọng và Ân Minh Ngọc nhìn mà cạn lời.

