“Kế Ngôn, Thiếu Khanh, ta biết các ngươi đều có tính toán riêng, nhưng nhất định phải cẩn thận, đừng cậy mạnh, càng không được mạo hiểm.”
Trước lúc rời đi, Phục Thái Lương nghiêm mặt dặn Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn: “Nhất định phải nhớ, còn núi xanh thì lo gì thiếu củi đốt.”
Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Tổ sư nói rất phải, mắng đại sư huynh đi, chính hắn xúi giục muốn đến Thần Chi Cấm Địa!”
Phục Thái Lương trừng mắt nhìn hắn: “Ta muốn mắng ngươi đấy, tiểu tử ngươi mới là kẻ khiến người ta không yên tâm nhất!”

