Lữ Thiếu Khanh hít sâu một hơi. “Xẹt” một tiếng, trong cơ thể hắn bỗng lóe ra hai luồng thiểm điện, quấn quanh người như hai tên vệ binh.
Trong chớp mắt, cảm giác bị nhìn trộm biến mất, áp lực đè nặng lên Lữ Thiếu Khanh cũng nhẹ hẳn đi.
Áp lực vừa tan, Lữ Thiếu Khanh không nhịn được thở phào một hơi dài: “Phù...”
“Con mẹ nó, quả nhiên là tên cuồng nhìn trộm!”

