"Hắt xì!"
Lữ Thiếu Khanh bỗng hắt hơi một cái, hắn xoa xoa mũi, lẩm bẩm: "Tiểu khả ái nào đang nhớ ta đây?"
Quản Vọng không nhịn được nói: "Ta thấy là có người đang chửi thầm ngươi thì có!"
"Không thể nào!" Lữ Thiếu Khanh không phục: "Ta đây tuấn tú nhường này, người gặp người thương, hoa gặp hoa nở, bằng hữu rải khắp thiên hạ, làm gì có ai lại đi chửi ta?"

