Với thực lực của Nguyệt, hiển nhiên không thể nào đánh lại Lữ Thiếu Khanh.
Cuối cùng vẫn phải để Tinh Nguyệt ra tay. Nàng hệt như trưởng bối đang dạy dỗ vãn bối, tát cho mấy cái thì Lữ Thiếu Khanh mới chịu ngoan ngoãn im lặng.
"Chao ôi..." Lữ Thiếu Khanh thở dài sườn sượt, "Chỉ thấy người mới cười, nào nghe người cũ khóc."
"Các người cứ trò chuyện đi, ta ra góc kia khóc một lát đây."

