Mộ Dung Vũ Yến càng nhìn Lưu Tiểu Viễn bằng ánh mắt lấp lánh, cô phát hiện người đàn ông này khi nếm rượu đặc biệt đẹp trai, đẹp trai đến vô biên vô tế, đẹp trai đến mức không có bạn bè.
Đồng thời, Mộ Dung Vũ Yến cũng rất vui, tâm trạng lúc này của cô phấn khích như lúc phát hành album đầu tiên của mình vậy.
Mọi người đều là phàm nhân, không phải thánh nhân, ít nhiều đều có lòng hư vinh, Mộ Dung Vũ Yến không tránh khỏi, Lưu Tiểu Viễn cũng không tránh khỏi.

