“Học chữ ạ?” Tiểu Nghiên mở to mắt, hơi nghi hoặc.
“Ừ, là học chữ đó. Chẳng phải muội rất thích nghe chuyện khỉ con sao? Ngoài kia còn rất nhiều câu chuyện hay hơn cả chuyện khỉ con, nhưng những câu chuyện đó đều được viết trong sách, chỉ cần Tiểu Nghiên học chữ là có thể tự mình đọc được.”
Khoảng thời gian này, Lục Thanh vẫn thường kể chuyện cho Tiểu Nghiên. Hắn không hiểu sao con bé có thể nghe đi nghe lại câu chuyện về một chú khỉ con mà không thấy chán.
Thậm chí không chỉ Tiểu Nghiên, ngay cả Tiểu Ly, mỗi lần hắn kể chuyện, nó cũng sẽ ngoan ngoãn ngồi thẳng người, mắt sáng long lanh nhìn hắn, nghe say sưa.

