“Thôi đi, không cần như vậy, trời không phụ lòng người có công. Nếu không phải ngươi đã luyện tập cơ sở vững chắc, chỉ còn một bước nữa là đến khí huyết cảnh thì nhát đao này của ta cũng không thể giúp ngươi đột phá được.” Lục Thanh cười nói.
Tiểu Thiên lại dập đầu ba cái rồi mới đứng dậy.
“Dù nói thế nào, Lục tiểu lang quân vẫn là ân nhân của ta, đại ân đại đức của ngài, đời này tiểu đệ không bao giờ quên.” Tiểu Thiên nói một cách vô cùng trịnh trọng.
Lục Thanh cười lắc đầu, đang định nói chuyện thì đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên: “Tên nhãi ranh nào phá hoại hàng rào nhà ta, còn giẫm nát cả vườn rau thế này?!”

