Hắn tuy tư chất bình thường nhưng tâm tư lại tinh tế, luôn có thể nhìn thấu và né tránh hung hiểm từ trước.
Còn Vân Thư thì dựa vào tu vi xuất chúng, bảo vệ hắn bình an vượt qua hết nguy cơ này đến nguy cơ khác.
Lưu vân trên linh sơn từng chứng kiến cảnh họ sớm tối bầu bạn, bên bờ phi bộc còn lưu lại tiếng cười nói rộn rã, ngay cả mảnh vườn trồng đầy linh đào kia cũng cất giấu lời ước hẹn ngây ngô thuở thiếu thời của hai người.
“Khi ấy, người trong tông môn đều mỉa mai ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”

