Nhưng tính toán của Chu Tuyết cũng không phải là ác ý, hắn đương nhiên không tức giận.
Hắn hiếu kì hỏi: “Ngươi muốn để ta thu hắn, bởi vì hắn là Thiên Cương Thánh thể sao? Kiếp trước hắn có phi thăng không?”
Chu Tuyết đặt chén rượu xuống, cảm thán nói: “Dương Độc không phi thăng, nhưng lúc hắn còn sống còn mạnh hơn cả phi thăng giả. Nói một cách chuẩn xác, phi thăng giả dựa vào giết chết hắn, mới thu hoạch được cơ duyên phi thăng.”
Phương Vọng hứng thú, chăm chú nhìn Chu Tuyết.

