Dưới ánh mắt mong chờ của hắn, A Lê bắt đầu thi pháp. Nàng cầm hai con dao phay nhỏ màu hồng phấn, múa may thân mình dưới ánh trăng như đang lên đồng, miệng niệm những câu chú mà Trương Cửu Dương nghe không hiểu, dường như không phải ngôn ngữ của dương gian.
Ngay sau đó, gió đêm gào thét, âm khí lạnh lẽo, cả sân viện tựa như bị một loại khí tức vô hình bao phủ.
Trương Cửu Dương có chút căng thẳng, nuốt nước bọt.
Một khắc trôi qua, hai khắc trôi qua…

